Viết bài văn kể lại một trải nghiệm của em với các bài văn mẫu hay và đa dạng sẽ giúp các em có thêm tài liệu tham khảo, để học tập tốt môn Ngữ văn 6.

Bản quyền tài liệu thuộc về TaiLieuViet.
Nghiêm cấm mọi hành vi sao chép với mục đích thương mại.

Kể lại một trải nghiệm của em Mẫu 1

Chiều hôm nay, em đã có một trải nghiệm vô cùng đáng nhớ. Bởi em đã làm được một việc tốt để giúp đỡ người khác.

Mấy ngày hôm nay, vào mỗi buổi chiều đều có mưa dông bất chợt. Vì vậy, trước khi đi làm mẹ đều cẩn thận dặn dò em phải chú ý để thu áo quần khô mà mẹ phơi ở trên sào vào trong nhà. Chiều hôm nay cũng vậy, khi em đang ngồi đọc sách dưới gốc cây khế già bên sân, thì bỗng nhiên cảm thấy hơi lạnh trong làn gió. Ngẩng đầu lên, em nhìn thấy bầu trời không biết từ lúc nào đã bắt đầu nhuộm màu đen kịt. Nắng đã lặn mất tăm, bầu không khí nặng nề báo hiệu cho một cơn mưa dông lớn sắp đến. Nhớ lời mẹ dặn, em vội vàng chạy ra sân, thu hết áo quần trên đó mang vào nhà. Cùng lúc đó, em phát hiện ra nhà bác Hoa bên cạnh có cả một sào áo quần đã khô rồi. Nhưng cả nhà bác ấy đều đã đi vắng, không biết có ai về kịp không. Sau vài phút suy nghĩ, em quyết định chạy sang sân nhà bác Hoa thu áo quần vào giúp bác. Số áo quần đó em cẩn thận đặt lên tấm phản ở góc phòng khách nhà em, để đảm bảo sạch sẽ. Ngay khi em vừa làm xong, thì một tia chớp rạch ngang trời, mưa ào ào trút xuống. Mưa dông không chỉ dày đặc những hạt mưa mà còn có gió rất lớn. Gió quật ngã cả những sào tre bố dựng sau vườn, khiến cây cối đung đưa ngả nghiêng theo. Nhìn màn mưa trắng xóa, em cảm thấy thật vui vẻ khi đã kịp thu áo quần theo lời mẹ dặn. Cùng với đó là niềm hạnh phúc khi được giúp đỡ người hàng xóm của mình. Đến tối, trời tạnh mưa hẳn. Bác Hoa cũng đi làm về, nghe tiếng xe máy của bác dừng lại mở cổng, em liền chạy ra hiên nhà, gọi với sang:

– Bác Hoa ơi, lúc chiều có mưa dông nên cháu thu áo quần của nhà bác. Cháu đang để ở bên này, lát nữa bác sang lấy nhé!

– Ôi, bác cảm ơn cháu. Chiều nay thấy mưa rơi bác cứ tưởng là tối nay về phải giặt lại cả sào áo quần rồi.

Nghe lời cảm ơn của bác Hoa, em cảm thấy niềm vui trong mình như dược thổi bùng lên. Lúc sang nhà lấy quần áo, bác ấy lại cảm ơn em thêm lần nữa, khiến em ngại ngùng lắm.

Sự kiện xảy ra buổi chiều hôm nay không phải là một việc gì quá to lớn. Nhưng với em đó vẫn là một trải nghiệm tuyệt vời và ý nghĩa. Nó giúp em được bác Hoa khen ngợi và yêu quý hơn. Đó chính là món quà ý nghĩa nhất mà em nhận được.

Kể lại một trải nghiệm của em Mẫu 2

Cuối tuần vừa rồi, em đã được theo chú Tư ra xưởng gỗ, tận mắt nhìn thấy quá trình một chiếc bàn học được ra đời.

Từ các khúc gỗ lớn, chú thợ mộc mạnh mẽ bốc chúng cho lên máy cưa khổng lồ, cắt thành từng khúc như đã tính trước. Rõ là khúc gỗ to nặng trịch, mà các chú khéo léo di chuyển để cắt cho thật khớp uyển chuyển vô cùng. Cắt xong, ở phần đầu từng khúc gỗ, được khoét những khối vuông để có thể ráp chúng lại với nhau cho đẹp mắt. Sau khi chú Tư chấm những vạch chấm lên khúc gỗ, em xin được ngồi kẻ các chấm ấy lại với nhau để chú cắt nhanh hơn. Thấy em mong ngóng, chú đồng ý.

Vậy là em hóa thân thành cậu thợ gỗ nhỏ, hí hoáy ngồi kẻ trên các thân gỗ. Nhìn thì đơn giản, nhưng mà lâu lắm, bởi cần phải thật tỉ mẩn và chính xác. Chú Tư cắt xong, thì hai chú cháu cùng ngồi dùng tờ giấy nhám mài nhẵn các mặt gỗ rồi quét sơn lên cho thật đẹp. Lúc này, em vui lắm. Vì được phân công tô màu sơn cho bốn cái chân bàn. Em tập trung hết sức để quét sơn cho thật đều. Cuối cùng, chú Tư ráp các mảnh gỗ lại với nhau bởi máy bắn ốc, vậy là chiếc bàn học mới đã ra đời.

Nhận chiếc bàn về nhà, em sung sướng vô cùng. Bởi đây là chiếc bàn học do mình cùng chú Tư tạo ra. Đây thực sự là một trải nghiệm tuyệt vời mà em không bao giờ có thể quên được.

Kể lại một trải nghiệm của em Mẫu 3

Sinh ra và lớn lên tại một ngôi làng chài ven biển. Em đã có rất nhiều những trải nghiệm tuyệt vời tại nơi đây. Nhưng đáng nhớ nhất, thì phải nói đến một câu chuyện buồn đã diễn ra cách đây cũng hơn ba năm rồi.

Hồi đấy, em mới chỉ là một cậu học sinh lớp 3 nghịch ngợm và hiếu động. Vì sống gần biển, nên em và các bạn của mình ai cũng biết bơi cả. Những buổi chiều được nghỉ học, chúng em sẽ kéo nhau ra biển để tắm mát, ngụp lặn và chờ thuyền đánh cá trở về. Chuyện sẽ chẳng có gì đặc biệt, nếu em không làm nên một điều ngốc nghếch.

Hôm đó, khi cả nhóm đang chơi đùa trên bãi cát, thì thằng Hí quân sư lại nghĩ ra một cuộc thi cho cả nhóm. Nó bảo, bây giờ mọi người sẽ xuống biển, xem ai có thể nín thở dưới nước được lâu nhất. Quán quân, sẽ trở thành trưởng của cả nhóm chơi xóm này. Phần thưởng oai phong đó khiến cả nhóm em đều sáng mắt lên, hồ hởi tham gia. Còn em đương nhiên cũng không ngoại lệ. Trong những người xuống nước lúc đó, em có hai đối thủ đáng gờm là Quân và Mạnh. Lâu nay cả ba chúng em vẫn luôn được xem là những người bơi lội giỏi nhất, bất phân thắng bại. Thế nên cuộc thi tưởng bé xíu này lại có ý nghĩa vô cùng to lớn.

Với sự hiếu thắng đầy mình, em đã bắt đầu lặn xuống nước với sự quyết tâm lớn. Sau khoảng mấy mươi giây, một số đối thủ yếu đã dừng cuộc chơi. Dần dần, mọi người ngoi lên mặt nước nhiều hơn, người còn lặn được cũng không nhiều nữa. Và rồi, sau sự bỏ cuộc đầy tiếc nuối của mọi người, thì chỉ còn em và Mạnh. Lúc ấy, em thực sự đã gần như hết sạch hơi rồi, khó kiên trì tiếp được nữa. Nhưng nhìn thấy đối thủ của mình còn đang tiếp tục cố gắng, và chiến thắng sắp đến rồi. Em lại quyết không chịu bỏ cuộc. Em cố nghiến răng chịu đựng cảm giác tức ngực, khó thở như muốn nổ tung của phổi để trụ lại. Thế nhưng, mọi thứ dường như dần đi ra ngoài tầm kiểm soát. Mắt em tối dần và đầu thì xoay vòng, xoay vòng. Em đã lịm đi vì thiếu ôxi.

Lúc tỉnh lại, em đã nằm ở trên giường của trạm xá, mặc áo quần khô ráo sạch sẽ. Thấy em tỉnh dậy, bố và mẹ liền chạy lại, đôi mắt đỏ hoe mà mắng em liên tục. Em biết bố mẹ đã rất lo cho em. Sự hối hận về tính hiếu thắng chiếm trọn tâm trí em. Một lát sau, cả nhóm bạn kéo vào trạm xá thăm em. Nhìn thấy Mạnh, em liền cảm thấy thật ái ngại và xấu hổ. Nhưng em vẫn lấy hết dũng khí, nhìn thẳng vào cậu ấy để chúc mừng. Hành động đó của em khiến mọi người ngạc nhiên, bởi ai cũng biết rõ về sự hiếu thắng quá mức của em trước giờ.

Từ trải nghiệm lần đó, em trở nên khác hẳn. Em đã bỏ đi dần được sự hiếu chiến ngốc nghếch của bản thân, để không làm những điều dại dột nữa. Bởi em biết rằng, an toàn của bản thân mình luôn quan trọng hơn tất cả mọi thứ.

Kể lại một trải nghiệm của em Mẫu 4

Thời học sinh đã đem đến cho em rất nhiều những kỉ niệm đáng nhớ. Nhưng điều mà em nhớ nhất lại là một trải nghiệm đã xảy ra từ hồi em học lớp 3.

Hồi đó, em rất ham chơi, thường không làm bài tập về nhà, khiến thầy cô phiền lòng. Tuy nhiên, vẫn có những hôm em làm bài rất đầy đủ. Hôm ấy, khi đến tiết kiểm tra bài tập môn Toán, em đã rất tự tin vì tối qua có làm bài đầy đủ. Nhưng khi tìm trong cặp, thì không thấy vở đâu cả. Vô cùng sửng sốt, em ngồi im tại chỗ. Khi cô giáo tiến lại gần, em đã đứng dậy và nói với cô rằng:

– Thưa cô, em có làm bài tập rồi, nhưng đã để quên vở ở nhà mất ạ.

Nghe em nói vậy, các bạn trong lớp xì xầm cười lên. Tự em hiểu được rằng không ai tin lời em nói cả. Vì đã không ít lần em ham chơi, không chịu làm bài tập. Xấu hổ và tức giận, em nắm chặt tay, mắt bắt đầu ươn ướt. Lúc ấy, cô giáo lại hỏi em:

– Em chắc chắn mình đã làm bài tập chứ?

– Thưa cô, em chắc chắn ạ!

————————————————-

Ngoài ra, chúng tôi còn biên soạn và sưu tầm chọn lọc nhiều đề thi KSCL đầu năm lớp 6, đề thi giữa kì 1 lớp 6, đề thi học kì 1 lớp 6, đề thi giữa kì 2 lớp 6 và đề thi học kì 2 lớp 6 tất cả các môn. Mời quý thầy cô, phụ huynh và các em học sinh tham khảo.